Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2015

Tôi vẫn còn trinh dù đã lấy chồng được 2 tháng

              Tôi vẫn còn trinh dù đã lấy chồng được 2 tháng. Nhiều người nghi ngờ việc tôi vẫn còn trinh nhưng đó hoàn toàn là sự thật.

Sinh gia trong một gia đình gia giáo lại theo đạo nên tôi luôn giữ gìn bản thân. Chính vì vậy, đến khi lấy chồng, tôi vẫn là một cô gái trinh nguyên.
Sở hữu ngoại hình xinh đẹp lại có công việc ổn định nên tôi được nhiều chàng trai theo đuổi. Tôi cũng đã từng có chuyện tình đẹp với một anh chàng cùng làng. Anh muốn tôi phải "cho" nhưng tôi đã một mực phản đối. Và rồi, anh đã phản bội tôi để chạy theo một người con gái khác. Đau đớn, tuyệt vọng, tôi không còn tin vào tình yêu nữa. Trái tim tôi đã chết dần, chết mòn theo sự phản bội của người đàn ông kia. Từ đó, tôi đóng cửa trái tim mình để không yêu thương một ai nữa. Thế rồi, tuổi xuân qua đi nhanh như một cơn gió mùa hạ vậy. 29 tuổi nhưng tôi vẫn chưa lập gia đình. Những người đàn ông từng theo đuổi cũng không thể chờ đợi đến khi trái tim tôi biết yêu một lần nữa. Khi nhìn vào gương tôi đã nhận ra mình không còn trẻ trung. Không còn là một cô gái với vẻ đẹp có khả năng khiến nhiều chàng trai chết mê chết mệt như trước.
Còn trinh khi lấy chồng  1
Tôi đã phải sống trong đau khổ khi bị người yêu phản bội (Ảnh minh họa)
Bố mẹ tôi là những người lo lắng hơn cả. Bởi giữ một người con gái ế trong nhà chẳng khác nào ôm "quả bom nổ chậm" cả. Mẹ tôi bảo: "Con thương bố mẹ thì lấy chồng đi. Giờ không phải là tuổi để con có thể kén chọn nữa. Bố mẹ đã ngắm cho con một chàng trai nếu không chịu đi xem mặt thì đừng bao giờ về gia đình này nữa." Vì thương mẹ nên tôi chấp nhận đi dù không muốn lắm. Ngày gặp mặt, tôi đã vô cùng ấn tượng bởi vẻ ngoài điển trai, lịch lãm của anh. Anh năm nay cũng đã 32 tuổi nhưng cũng chưa chịu lấy vợ. Qua nói chuyện, tôi dần hiểu anh hơn và dần cảm mến con người này. Vì sự hối thúc của hai gia đình nên tôi và anh đã đến với nhau chỉ sau 2 tháng làm quen. Tuy không có thời gian để ở cạnh và hẹn hò nhiều nhưng tôi tin rằng mình có xây đắp được một mái ấm hạnh phúc. Và nhất là có thể trao gửi sự trong trắng mà tôi đã giữ gìn bấy lâu nay.

Đám cưới của chúng tôi nhận được rất nhiều lời chúc từ người thân và bạn bè. Ngày tổ chức đám cưới, tôi đã vô cùng hồi hộp vì chỉ tối nay thôi sẽ có thể cho chồng tất cả. Nhưng rồi mọi thứ diễn ra không như tôi mong muốn. Đêm tân hôn, chồng tôi say mềm rồi lăn ra ngủ. Dù tủi thân nhưng tôi vẫn cố động viên mình rằng ngày cưới chú rể nào cũng phải uống nhiều. Vì tửu lượng anh kém nên mới như vậy.
Còn trinh khi lấy chồng  0

Tôi vẫn còn trinh dù đã lấy chồng 2 tháng (Ảnh minh họa)



Nhưng đến đêm thứ hai, rồi đêm thứ 3 và một tuần sau tôi vẫn không hề thấy phản ứng gì từ chồng. Cứ đêm đến là anh ôm gối ngủ đến sáng mà không đoái hoài gì đến vợ. Cuối cùng vì không chịu nổi được nữa, tôi quyết định hỏi chồng. Nhưng anh nói rằng mình chưa sẵn sàng. Đến khi tôi làm căng lên thì anh nhìn tôi bằng ánh mắt tội lỗi nói rằng anh không hề có cảm giác với phụ nữ. Anh lấy tôi chỉ để làm vui lòng bố mẹ. Khi nghe được câu nói này tôi đã khóc. Biết thế này, tôi đã cho người yêu đầu tiên tất cả. Tôi phải sống sao với người chồng không hề có cảm giác khi gần vợ. Đến nay, đã tròn 2 tháng trôi qua nhưng tôi vẫn còn trinh. Giờ tôi phải làm sao để đối mặt với sự thật này? Mọi người hãy cho tôi lời khuyên?

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Xé Toạc Đêm Tân Hôn.Chồng Bắt Quan Hệ Đến…7 Lần

Theo suy nghĩ từ trước khi lấy chồng của nhiều cô gái đêm tân hôn là một đêm ngọt ngào sự yêu thương và thể hiện tình cảm với nhau. Nhưng với chị Hoa thì đêm tân hôn khác hẳn với suy nghĩ trước đây của chị.


Cưới chồng đã được vài tháng, đáng lẽ như số đông thì chị Hoa phải tươi da thắm thịt, rạng rỡ hơn, vì có… hơi chồng, đằng này trông chị ủ rủ như một bông hoa héo, heo hắt trong một chiều sắp cạn.
Chị kể, không thể hiểu nổi đêm tân hôn, đêm hạnh phúc, lại… kinh hoàng, ghê sợ và tởm lợm đến thế. Ánh mắt chị như vẫn còn nguyên sự kinh hoàng khi chị dùng từ “kinh hoàng” để diễn tả. Đọc sách báo nhiều, xem phim ảnh nhiều, thấy người ta kể, người ta miêu tả đêm tân hôn, đêm động phòng thiêng liêng, trân trọng, lãng mạn với cả kỳ bí, càng thêm háo hức, chờ đợi xen lẫn hồi hộp lo âu. Đâu ngờ, với chị, tất cả đã vỡ òa, sụp đổ sau một ngày lo đám cưới chu toàn mệt nhọc và một đêm tân hôn đau đớn ê chề giữa tiếng rú rít ầm ào của mưa gió.
dem-tna-hon-
Giọng chị kể nghèn nghẹn, bật ra một cách tự nhiên, như thể bị nén lại quá lâu – Chị vừa bước vào phòng, anh đang nằm dài trên giường như chỉ chờ có thế, bỗng bật dậy đóng sập cửa rồi nhấc gọn chị ném lên giường uyên ương. Nhanh đến mức chị chưa kịp hiểu và phải phản ứng ra sao. Nghĩ là anh có trò gì làm chị bất ngờ. Nhưng không. Vẫn nhanh với tốc độ ấy, anh đổ cả thân hình vạm vỡ lực lưỡng xuống người chị. Không một lời thủ thỉ. Không một tiếng yêu thương. Không một sự cưng nựng vỗ về. Đôi bàn tay anh. Miệng anh. Lưỡi anh. Tất cả sục sạo theo đúng nghĩa của từ này trên khắp người chị. Chị kịp giật mình hoảng hốt, nói anh nhẹ nhàng hơn được không. Nhưng lời chị không vào được tai anh. Hai tai anh lúc này như điếc? Anh vẫn hùng hục như trâu húc mả.
Loay hoay không mở được áo ngực của chị, anh nhăn mặt gồng mình giật đứt phăng, đơn giản như giật một dây buộc bất kỳ, kết liễu chiếc áo màu hồng vô cùng gợi cảm mà chị đã tính toán đầu tư cho đêm trọng đại của hai người. Chân chị dài, khiến anh không đủ kiên nhẫn để lột chiếc quần chíp kiểu cách khỏi đôi chân nuột nà. Xoạc. Xoạc. Xoạc. Tiếng quần bị xé như bước khởi động xé nát đêm tân hôn. Cứ thế. Không cần khúc dạo đầu nhẹ nhàng và êm ái, anh xâm chiếm chị mạnh mẽ và thô bạo. Anh không hay biết trong khi anh đang đi vào chị một cách hùng hổ bằng tất cả sức mạnh của đàn ông thì nước mắt chị tự nhiên đã trào ra, người bất lực thả lỏng buông xuôi, như ở vào trạng thái rơi tự do, không trọng lượng.
Sau cú công phá đầu tiên, anh nằm vật ra giường, mồm miệng tranh nhau thở. Để mặc chị nằm co người với cảm giác đau nhói, bỏng rát . Dòng nước mắt chị thi nhau rớm ra, không thể kiểm soát. Vậy là bao tưởng tượng bỗng nổ tanh bành sau những cú vồ vập, cào cấu, thọc sâu của anh. Những ngày chuẩn bị đám cưới lo âu mệt mỏi, vẫn gắng gượng. Những tháng ngày với không ít khoảnh khắc bên nhau gần gũi, vẫn cố giữ. Chị đã loay hoay chọn bộ đồ ngủ gợi cảm nhất để khiến anh có thể bất ngờ, thêm hưng phấn cho cả hai. Chị đã giành cả ba buổi chiều nghe mẹ, chị gái rồi cô bạn thân dặn dò kinh nghiệm chuyện thầm kín, để có thể cùng anh phối hợp một cách ăn ý nhất, mang lại cảm giác thăng hoa nhất. Lúc trong nhà tắm, chị vừa tắm vừa tưởng tượng cảnh anh sẽ nâng niu ôm ấp cơ thể chị thế nào, nhẹ nhàng thủ thỉ khen chị ra sao. Khi xức xong nước hoa, người chị nóng bừng theo mỗi ý nghĩ tưởng tượng. Tất cả là cho một đêm tân hôn viên mãn. Vậy mà…
Chị còn miên man nghĩ về sự tủi thân tủi phận, đành thở hắt ra xem như vậy là xong nhiệm vụ, và sắp thiếp đi thì anh quay người trở lại. Không một lời hỏi han cảm giác của chị. Như chưa hề có cuộc hành lạc trước đó. Anh tiếp tục vần vò chị. Bỏ mặc sự mệt mỏi đớn đau của chị. Bỏ mặc những lời không hợp tác từ chị. Anh trườn lên chị bằng sức mạnh của sự cuồng bạo. Anh yêu cầu chị hưởng ứng và kích thích anh. Anh không muốn chị đơ người ra như khúc gỗ. Anh muốn chị phải rên xiết, phải cuồng lên, để tạo hưng phấn cho anh hơn nữa. Cứ vậy. Anh đã bắt chị phục tùng với đủ các tư thế, kiểu cách kỳ quái, từ trên giường kéo lê xuống sàn nhà rồi trên bàn trang điểm của chị, rồi trên chiếc ghế xoay trong phòng, mà chị chưa bao giờ nghĩ đến.
Sau những lời van xin không có chút mảy may tác dụng, chị đành phải nuốt nước mắt vào trong làm theo những yêu cầu của anh. Vì chị biết, chị không thể xô cửa chạy ra khỏi phòng giữa đêm tân hôn trong trạng thái không mảnh vải trên người. Như thế, chị sẽ làm náo loạn cả nhà. Cả nhà biết còn xấu hổ hơn.
Càng về khuya anh càng vào trớn. Lần hai, rồi lần ba, lần bốn, lần năm, lần sáu. Anh nhào nặn chị liên tục. Mỗi lần cách nhau chưa đến một giờ đồng hồ. Đêm thì vẫn đen. Và mưa. Mưa ầm ầm. Xối xả. Anh cũng xối xả với những động tác chiếm đoạt chị càng lúc càng kinh sợ hơn. Mưa như đồng lõa với anh. Tiếng rên xiết sung mãn bởi đụng chạm xác thịt của anh, tiếng rên xiết đớn đau của chị, như tan biến vào tiếng mưa. Chị càng rên xiết anh càng như được tiếp thêm sinh lực. Những tiếng rên xiết của chị tựa những liều doping với anh. Cho đến khi chị rũ ra như tàu lá chuối hơ lửa. Cảm giác cay đắng xộc lên, chị thấy mình không còn là người vợ nữa, anh cũng không phải là người chồng, mà chị như bị… hiếp dâm thì đúng hơn, chị như là nô lệ tình dục gọi phải dạ bảo phải vâng của anh. Anh như loài thú ăn thịt. Và chị như con mồi. Loài thú quần con mồi đến mệt lả kiệt quệ rồi mới ăn trong sự hả hê. Chị đã kiệt quệ lả người đi không còn biết gì nữa.
Cho đến khi tỉnh lại, chị thấy mình đang nằm trong một căn phòng trắng toát, màu lạnh, sực nức mùi thuốc khử trùng.
Hóa ra là bệnh viện.
Thì ra trong khi anh hân hoan với lần thứ 7 vào khoảng hơn 4 giờ sáng thì chị đã chịu hết nổi nên ngất xỉu trên giường cưới. Sợ quá. Anh cuống quýt mặc đồ cho chị và hoảng loạn cùng cả nhà đưa chị đi cấp cứu.
Nằm trong bệnh viện, đôi mắt mệt nhọc nhìn chai nước biển đang nhỏ từng giọt chạy vào người, chị không sao cắt nghĩa được người chồng vừa xách cặp lồng cháo vào phòng, trước là người yêu thì nhã nhặn, lịch lãm, chiều chị hết mình bỗng chốc trở nên thô bạo, cục mịch, gia trưởng trên giường khi đã thành chồng như vậy.
Bất ngờ hơn, anh lại như anh thường ngày, chăm sóc chị chu đáo. Như hối lỗi. Như ăn năn. Như hiểu chị ra nông nỗi này là do đâu. Anh dỗ dành chị ăn từng thìa cháo, uống từng thìa sữa. Nhẹ nhàng, ân cần và gần gũi. Đáp lại anh, chị không thể quay mặt đi. Nhưng chị biết, để ánh mắt chị được trở lại như ngày nào thật không dễ. Vì đêm tân hôn với 7 lần quan hệ đã ám ảnh không biết đến bao giờ mới buông tha chị? Lời cuối cùng chị Hoa thủ thỉ mà như tiếng thở dài vướng vất mãi trong tôi

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

Máu chảy nhiều lắm, em không tự về được, anh... đón em nhé

Quá nửa đêm, anh bị đánh thức bởi cuộc gọi từ cô. Giọng ngáy ngủ xen lẫn cáu gắt, anh gần như hét lên trong điện thoại:

- Có gì mà gọi giờ này?
- Anh đang ở một mình phải không? – Cô thì thầm.
- Ừ thì sao?  
- Em….

Anh chán nản toan tắt điện thoại khi nghe cô ngập ngừng ở phía đầu dây bên kia. Những cuộc gọi lúc nửa đêm thế này thường không được chào đón dù cho có đến từ cô, người đang là bạn gái anh. Huống chi, cả ngày nay anh mệt mỏi xoay vòng trong đống công việc cuối năm. Vừa chợp mắt được một tí là cô lại gọi. Cơn buồn ngủ theo đó cũng dần biến mất.

- Anh từng nói chúng ta sẽ có con đúng không?
- Thì sao? – Tim anh đập phịch một cái rồi đột ngột nhảy múa trong lồng ngực. – Đừng nói với anh là….
- Một đứa cũng đang trên đường đến đây….

Đó là cuộc gọi của đêm hôm qua. Anh kết thúc ngay cuộc nói chuyện sau câu nói ấy của cô. Tắt điện thoại. Anh lẳng lặng đi ngay vào toilet. Không cần phải rửa mặt, anh cũng đủ tỉnh táo. Lời nói vừa nãy của cô còn có tác dụng hơn cả cốc cà phê anh uống ban chiều, có khi còn hơn cả chục cốc cộng lại.

Tay run run anh bấm bàn phím điện thoại. Vỏn vẹn chỉ có: “Mai đến bệnh viện cùng anh”. Tin nhắn hồi âm ngay lập tức: “Ừ. Em xin lỗi” .

Đêm nay, lại không thể ngủ. Lay hoay chờ cho trời sáng.

….

- Được 11 tuần rồi.
- 11 tuần á?
- Đã có tim thai. Khỏe mạnh, chỉ số phát triển tốt. Đây này.
Vị bác sỹ đưa tay chỉ lên màn hình vị trí “đứa nhỏ” đang nằm. Anh chẳng thấy gì ngoại trừ vật thể đen-không-hình-dạng. Nó tách biệt với cái đống cũng đen xung quanh nó bằng một đường viền, mấp máy. Tiếng nhịp tim đập “phình phịch” rõ ràng khiến anh rùng mình. Cô bấu chặt tay vào tấm nệm trên bàn siêu âm, mắt chưa một giây một phút nào rời khỏi màn hình.

Bước ra khỏi phòng siêu âm, cô vẫn cuối mặt.

- Xin lỗi anh, hôm ấy em…
- Lại quên uống thuốc nữa sao?
- Tại công việc bận quá nên…
- Đây là lần thứ mấy rồi?
- …..

Cô im lặng. Anh thì đang nhớ xem là lần thứ bao nhiêu dắt cô vào đây. Lần nào anh cũng phản ứng như nhau khi nhận được tin từ cô. Chỉ khác là cái bình tĩnh lúc sau để giải quyết mọi chuyện. Anh thở dài. Yêu nhau gần 4 năm nay, có lẽ chưa bao giờ anh thấy chán nản như lúc này.

- Giờ em tính sao? Lại giống như những lần trước à?
- ….
- Ông trời cũng ưu ái nhỉ? Bao nhiêu người cầu mong có con thế mà chưa “dính” lần nào. Còn em, bao nhiêu lần phải bỏ thế mà vẫn….

Anh định thốt ra cho hết câu nhưng thoáng nhìn thấy cô đang cuối gầm mặt, tay bấu chặt vào hay vạt áo, anh lại thôi. Chưa bao giờ anh thấy tình cảm giành cho cô suốt bao nhiêu năm qua giảm sút thế này. Anh thở dài. Nhớ đến lần thứ nhất anh đã hốt hoảng thế nào, lần thứ hai bàng hoàng ra sao, rồi lần thứ ba phân vân thế nào. Bây giờ thì… Cảm xúc trôi tuột như không có gì. Chẳng buồn nói với cô thêm lời nào nữa.

- Mai em sẽ bỏ. Hôm nay em hơi mệt.
- Ừ. Tùy em.

Anh chở cô về. Trên đường đi, hai người chả nói với nhau lời nào. Xe anh đổ phịch trước công ty cô. Chưa kịp chào anh như mọi ngày, cô đã nhanh chóng quay lưng vào đó. Để lại anh nhìn theo cái dáng gầy gầy con con mà nao lòng. Anh không hiểu hay đúng hơn là không biết cô đang nghĩ gì.

….

Sáng hôm sau hai người lại đến bệnh viện. Anh phải đi cùng cô. Anh buộc mình phải là người có trách nhiệm. Anh biết mình sẽ cưới cô làm vợ. Nhưng không phải là bây giờ và nhất là không phải vì đứa nhỏ.

Vị bác sĩ lấy tay trịnh trọng nâng cặp kính. Đôi chân mày chau lại với nhau, mắt không rời kết quả siêu âm.

- Cô bỏ thai mấy lần rồi?
- Dạ 3 lần rồi.
Vị bác sĩ ném cho anh cái nhìn khinh bỉ rồi hỏi tiếp.
- Thế có muốn mai này làm mẹ không?
- Dạ….
- Bỏ đứa này nữa là mai này không có con được nữa đâu.

Anh lắng tay nghe vị bác sĩ nói. Từng chữ từng chữ thấm vào đầu anh. Cô bỏ thai nhiều lần rồi. Thành tử cung vốn dĩ đã mỏng, giờ mong manh hơn bao giờ hết. Nếu bỏ nữa. Thì tử cung của cô sẽ không có khả năng giữ nổi đứa trẻ nào nữa. Vị bác sĩ thở dài. Các anh chị bây giờ sung sướng quá rồi. Muốn làm gì thì làm. Chúng tôi không can ngăn được. Bao nhiêu người tuyên truyền các tác hại của việc này mà có chịu nghe. Lúc đấy thì không quan tâm. Giờ có chuyện thì….

- Đừng có mà dại dột đến mấy chỗ tư nhân. – Vị bác sĩ lạnh lùng xen lẫn cứng rắn.

Vậy là cô không thể bỏ “đứa nhỏ”. Đồng nghĩa với việc cô phải sinh ra nó. Người anh lạnh toát. Bây giờ mà làm đám cưới thì tiền ở đâu ra. Nhà anh vẫn phải thuê. Gọi là nhà nhưng căn phòng nhỏ xíu. Gia đình cô còn tệ hơn. Gần chục anh chị em chui rúc trong căn nhà bé tí, người nào lấy vợ lấy chồng ra riêng thì đỡ được người đó nhưng cũng chẳng hơn gì. Nghĩ đến tương lai ngày thì làm việc quần quật, con đau con bệnh, con khóc con quấy trong căn nhà chưa đến 10m2 mà anh đổ mồ hôi lạnh toát. Tiền trong ngân hàng dành dụm bao nhiêu năm nay gần như con số không vì anh còn bố mẹ già phải nuôi và đàn em dưới quê.

Anh quay sang nhìn cô. Cô vẫn im lặng. Mặt cuối gầm. Li chanh muối tan cả đá nhạt nhẽo đặt trên bàn im thinh thít. Anh lạnh lùng phá tan bầu không khí đang có.

- Giờ em tính sao?
- Em tự có cách giải quyết
- Sao những lần trước em không nói với anh?
- ….
- Đến thế này thì anh phải làm sao?
- Nếu em nói thì anh cũng đâu có chịu cưới em

Cô đưa đôi mắt ngấn nước nhìn anh. Đôi mắt có cả sự căm phẫn đến vô vọng. Cô lấy từ trong ví tờ 10 ngàn đặt xuống bàn rồi đẩy ghế đứng dậy.

- Em có cách tự em giải quyết. Anh không cần lo.

Anh bàng hoàng nhìn cô. Suốt bao năm qua, cô chưa từng cãi anh lấy một câu. Cái gì cũng nghe theo lời anh nói. Thế mà hôm nay cô dám ngang nhiên chống lại anh.
- Em muốn cái gì đây hả?

Cô không quan tâm lời anh nói, cứ thể bước nhanh ra khỏi căn-tin bệnh viện. Đôi vai run lên nức nở. Nước mắt tuôn dài không thể kìm lại được.

…..

Tối đó, anh uống thật say. Bấm số điện thoại của cô, anh như gào lên qua điện thoại: “Cô còn muốn làm gì nữa hả? Giờ cô không bỏ đứa nhỏ được thì tôi sẽ cưới cô. Ngoài chuyện đó ra thì cô còn muốn gì nữa?”

Cô bật khóc. Dù cố nén không cho anh biết nhưng cô vẫn khóc. Nuốt vội giọt nước mắt mặn chát trên môi, cô nói giọng thỏ thẻ nhưng cứng ngắt: “Em sẽ bỏ con. Anh đừng bận tâm đến em”.
Tiếng gác máy lạnh lùng từ phía cô khiến anh thoáng chốc tỉnh táo. Chữ “con” thốt ra từ cô khiến anh đau ngay lồng ngực một chốc. Nhưng hơi men lại mang anh về với suy nghĩ tàn nhẫn kia. Anh ngã phịch lên giường, chiếc điện thoại rớt “bịch” xuống sàn nhà, tự động tắt máy.


Sáng hôm sau, tận gần trưa anh mới tỉnh được. Cơn say để lại dư âm khiến anh chóang váng. Anh liêu xiêu bước về phía toilet rồi tự nhiên nhớ đến lời cô nói tối qua. Anh cố xác định xem có phải là mơ hay không rồi vội vã phát hiện ra điện thoại nằm im lìm trên thềm nhà.

Có 3 tin nhắn đến máy anh. Cùng một người gửi.

“Em đang ở phòng mạch tư. Em chỉ biết có chỗ này. Anh ở đâu vậy? Sao không nghe máy? Em sợ lắm”

Tim anh đập thịch một cái. Toan bấm nút gọi cho cô ngay thì tin nhắn thứ hai đập vào mắt anh.

“Có thể lần này em sẽ không có con được nữa. Nếu thế, anh vẫn muốn cưới em chứ? Hay là anh sẽ bỏ em để lấy người sẽ sinh con cho anh?”

Anh tưởng tượng cảnh cô co rúm một mình trên bàn phẫu thuật. Thoáng rùng mình, mồ hôi lạnh toát sống lưng

“Em ra khỏi phòng phẫu thuật rồi. Em mệt lắm. Đau nữa. Lần này đau nhiều hơn trước gấp chục lần. Hình như máu vẫn chảy. Chắc em không tự về nỗi nữa. Anh đến đón em nhé. Em xin anh”

Tay anh run đến mất cả cảm giác. Bấm máy gọi cho cô. Bác sĩ đã cảnh báo cô thế nào mà còn làm vậy? Sao lại ngốc đến thế chứ?

Điện thoại đổ chuông hồi dài không ai trả lời. Anh định bấm gọi lại thì phía đầu dây bên kia vang lên giọng vội vã.

“Người nhà của bệnh nhân à? Vào viện ngay đi. Băng huyết rồi không cầm được. Chúng tôi đưa vào viện rồi”

Anh cắn chặt môi khi từng lời nói vang lên qua tai anh. Anh lao như bay ra khỏi nhà, chạy thẳng đến bệnh viện. Chẳng lẽ cô tàn nhẫn đến mức đó, đánh đổi cơ hội làm mẹ để chọn ở cạnh anh?

“Không cứu được.”

Vị bác sĩ lắc đầu nhìn anh. Anh hỏi lại thêm một lần nữa. Vẫn câu trả lời y như thế, không khác một chữ.

Cô mất máu quá nhiều. Máu tuôn ồ ạt không cầm được. Phòng mạch ấy không giấy phép, thiếu trang thiết bị. Đưa đến đây thì quá muộn. Điều mà vị bác sĩ đã từng cảnh báo với cô.

Anh phải vịn tay vào tường lần theo lối vào nơi cô đang nằm. Lòng hi vọng bác sĩ ấy nhầm lẫn. Mắt chờ cô chạy đến thì thầm vào tai anh nói “em không sao” như những lần trước.

Ông ta hỏi anh có muốn nhìn mặt cô lần cuối không? Anh bảo có. Rồi anh thoáng thấy dưới tấm khăn trắng toát phủ cả thân người, bàn tay cô lộ ra. Chiếc điện thoại đặt cạnh bên. Có một tin nhắn sau cùng chưa kịp gửi đi. “Em yêu anh”

Anh thoáng cười rồi bật khóc. Vừa cười méo xệch lẫn nước mắt. Ôm đầu ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh hoang mang cầm lấy bàn tay cô. Lạnh quá em ơi!

Bàn tay tôi lay em dậy. Nhưng em không cử động. Lời tôi nói với em tối hôm qua như mũi dao đăm vào tim tôi. Đau nhói. Đau bao nhiêu không kể được. Bao nhiêu đau đớn tôi đang chịu có xá gì so với em. Trước khi nhắm mắt em còn nhớ tới tôi. Một thằng đàn ông như tôi đáng để em đánh đổi sao? Sao em ngốc nghếch quá? Sao em không giữ lấy mình? Sao em ngu ngốc quá…. Sao tôi không?

Đầu óc quay cuồng trong suy nghĩ. Cái gì đã giết chết cô? Anh hay tình yêu của cô dành cho anh.

Anh phóng xe điên cuồng trên đường. Con đường phía trước nhòe đi trước mắt. Chiếc xe tải bấm kèn inh ỏi phía chiều ngược lại. Anh lao thẳng vào nó không biết cố ý hay vô tình. Thứ âm thanh chết chóc vang lên dồn dập, tiếng la hét kinh hoàng của những người xung quanh. Anh ngã vật xuống đường. Đầu đập xuống đất. Cơn đau từ tim dội ngược lên đỉnh đầu. Anh nhìn bầu trời đen nghịt phía trên. Môi mấp máy gọi tên cô.

Anh kịp nhìn thấy gương mặt cô khi còn sống, vật vã trong cơn đau mà bốn lần đã phải chịu đựng.
Em đau như anh bây giờ phải không? Hay hơn? 

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Lấy chồng cuồng dâm, tôi 3 năm không được mặc quần

Cuộc đời người phụ nữ suốt đời quẩn quanh với chuyện chồng con, vẫn biết là thế, nhưng số phận lại cho tôi một người chồng khiếp đảm, đến mức mỗi khi nghĩ đến người đàn ông ấy tôi đều cảm thấy sợ hãi.
Tôi sinh ra trong một làng quê nghèo, học hành không đến nơi đến chốn, bù lại tôi cao đến 1m68, cũng thuộc dạng ưa nhìn, nên sau khi bỏ học năm lớp 11, tôi cũng xác định luôn là vài năm nữa đi lấy chồng, ổn định rồi đẻ cái, đời thiếu nữ kết thúc cũng đơn giản vậy thôi. Rồi khi tôi 20, được sự giới thiệu của người hàng xóm, tôi quen anh - chồng của tôi sau này. Anh có bố mẹ ở quê nhưng bản thân đã lên thành phố sinh sống từ lâu, thành đạt và có nhà riêng, anh hơn tôi 10 tuổi. Thỉnh thoảng anh có về quê thăm gia đình nên đôi bên có tạo điều kiện qua lại.
vo-chong-phunutoday-vn
Cơn ác mộng giường chiếu...
Lần đầu tiên gặp anh tôi bị ấn tượng mạnh bởi vẻ ngoài nam tính, trông rắn rỏi nhưng lại có giọng nói rất ấm áp. Còn anh cũng nói rằng rất mến sự thật thà chân tình của tôi, chúng tôi có trao đổi số và nhắn tin với nhau thường xuyên. Một thời gian sau anh ngỏ lời muốn cưới tôi làm vợ, và cũng sẽ chu cấp cho gia đình nhà ngoại, tôi lại càng có lý do để gật đầu. Trong khoảng thời gian đó, chưa bao giờ anh có ý định “sờ mó” gì, anh nói rằng anh muốn giữ gìn cho tôi,và vì thế tôi lại cực kì tôn trọng anh và nghĩ rằng đời mình cũng đến lúc gặp được may mắn, hạnh phúc.
Nhưng đêm tân hôn thật sự là một cơn ác mộng, lần đầu tiên của tôi diễn ra trong đau đớn, anh rất khỏe, cả đêm tôi không thể ngủ được chỉ vì nhu cầu của anh quá cao và luôn đề nghị tôi đáp ứng. Còn tôi thì dù rất đau nhưng nghĩ bụng là đêm tân hôn phải “hết mình” nên chiều chuộng anh đủ kiểu. Tưởng rằng sẽ chỉ có đêm đó thôi, nhưng ngày nào anh cũng yêu cầu tôi phải “hợp tác” cùng anh, tôi gần như kiệt sức và nói rằng không đáp ứng nổi thì anh tỏ ra bực tức, đáng thúng đụng nia rồi bảo vậy để anh ra ngoài “tìm cách khác”. Cưới nhau chưa lâu mà anh đã thể hiện điều ấy khiến tôi vô cùng nhục nhã và xấu hổ. Chuyện này mà lộ ra ngoài thì không biết phải chui vào cái lỗ nào nữa. Và tôi lại im lặng chiều chồng. Thậm chí chồng tôi bắt đầu học hỏi các “chiêu thức mới” để về áp dụng, làm tôi thấy khổ sở vô cùng. Nhưng kinh khủng nhất, anh ấy còn bắt tôi không được mặc quần, thậm chí về nhà không được mặc quần chip mà chỉ mặc váy để khi nào anh ấy cần là “hành sự” ngay.

Đến nay đã 3 năm kể từ ngày cưới, chúng tôi đã có 1 bé gái kháu khỉnh nhưng tình hình cũng vẫn thế, tôi cảm giác mình bị đối xử như một cái máy đẻ, một nô lệ tình dục thì đúng hơn là một người vợ. Mỗi lần thấy anh ấy bước chân vào nhà là tôi lại có cảm giác sợ hãi và sẵn sàng “chịu trận”. Bây giờ tuổi xuân của tôi vẫn còn, liệu tôi có nên tìm cho mình một cuộc sống khác hay không? Bởi vì nếu cứ sống thế này thì sớm muộn gì tôi cũng bị trầm uất, nhưng khi nghĩ đến đứa con và khoản chu cấp cho bố mẹ dưới quê, tôi lại nuốt nước mắt vào trong...

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

Anh mặc lại áo cho tôi và nói: “Xin em hãy tự trọng”

Anh đứng lên, đưa tay cài lại cúc áo cho tôi và nói: “Xin em hãy tự trọng!”. Sau khi cài xong áo, anh lấy tấm khăn choàng gần đó định che phần hở phía chân váy mà tôi cố tình tụt xuống giúp tôi nhưng tôi đã gạt tay anh ra.


26 tuổi, tôi gặp và trở thành đồng nghiệp với anh. Anh là trợ lý tổng giám đốc, còn tôi chỉ là một nhân viên vừa vượt qua thời kỳ thử việc. Tôi xinh đẹp, có bằng thạc sĩ, vóc dáng và khuôn mặt khiến tôi lúc nào cũng tràn đầy tự tin. Khi gặp anh, tôi đã xiêu lòng, ban đầu vì vẻ ngoài đẹp trai, đầy học thức của anh. Sau vì sự tốt bụng và lòng hào hiệp trong con người anh.

Chúng tôi bắt chuyện với nhau khi anh giữ thang máy giúp tôi, và cả hai đã có cuộc nói chuyện rất vui khi đi từ tầng 1 lên tầng 25. Sau đó, chúng tôi thường xuyên nhìn thấy nhau. Và tôi dần nhận được những mail riêng tư của anh, khi thì rủ tôi đi ăn trưa, lúc lại mời tôi cà phê chiều… Chúng tôi cứ thế làm quen và thân lúc nào chẳng hay. Chỉ biết, tôi càng ngày càng si mê anh. 

Tôi biết anh cũng có cảm tình với tôi, vì anh rất quan tâm và thường xuyên giúp đỡ tôi trong công việc. Thế nhưng, anh chưa bao giờ ngỏ lời, chưa bao giờ tỏ ý muốn gần gũi với tôi hay thúc đẩy mối quan hệ thân thiết hơn một chút. Điều này khiến một cô gái bỡ ngỡ tình trường như tôi không sao đoán được ý anh. 

tự trọng
Và tôi dần nhận được những mail riêng tư của anh, khi thì rủ tôi đi ăn trưa, lúc lại mời tôi cà phê chiều. (Ảnh minh họa)

Quen nhau được 5 tháng, tôi mới biết anh cũng giúp đỡ rất nhiều người khác, và cũng có rất nhiều cô gái thích anh. Tôi thường xuyên nghe thấy đồng nghiệp bàn tán khen ngợi anh. Có người bạo dạn còn nhắn tin tỏ tình với anh. Tôi cảm thấy rất sốt ruột và cũng đầy ghen tuông. Tôi nghĩ, chỉ cần họ biết tôi là bạn gái anh, chắc chẳng có ai dám có ý nghĩ gì với anh nữa.

Nhiều đêm tôi nhớ anh đến mức mất ngủ, tôi biết mình yêu anh thật lòng rồi. Và vì muốn giữ anh bên mình mà tôi đã phạm phải sai lầm lớn.

Hôm đó, tôi mời anh đến nhà ăn tối nhân dịp sinh nhật tôi (thực ra sinh nhật tôi vài ngày nữa mới tới). Anh tới và mang tặng tôi một chiếc khăn lụa. Chúng tôi ăn tối trong không khí rất vui vẻ, hòa hợp. Tôi cố ý mời anh 3 ly rượu mạnh, còn tôi chỉ nhấp môi một chút.

Ăn xong, tôi nhờ anh cài đặt giúp phần mềm diệt virus cho chiếc máy tính trong phòng ngủ. Vì có ý định từ trước nên trong lúc anh ngồi trước máy tính, tôi âm thầm cởi cúc áo sơ mi của mình và kéo khóa chiếc chân váy để nó tụt xuống. Sau đó tôi đưa tay đặt lên vai anh, cố ý áp phần ngực lên lưng anh. Tôi cứ tưởng anh sẽ quay lại ôm tôi. Nào ngờ, anh quay lại nhưng trong mắt anh là sự ngạc nhiên tột cùng. Dù rất ngượng ngùng, nhưng tin rằng anh hiểu ý tôi nên tôi nói “Em thích anh”. 

Thế nhưng, trước sự chủ động của tôi, anh đã làm một điều khiến tôi vô cùng xấu hổ và hối hận. Anh đứng lên, đưa tay cài lại cúc áo cho tôi và nói: “Xin em hãy tự trọng!”. Sau khi cài xong áo, anh lấy tấm khăn choàng gần đó định che phần hở phía chân váy mà tôi cố tình tụt xuống giúp tôi nhưng tôi đã gạt tay anh ra. Sau đó anh đi ra cửa và nói với vào: “Cũng muộn rồi, anh nghĩ anh nên về. Em nghỉ ngơi sớm đi”. Rồi anh đóng cửa lại trong sự thẫn thờ và trái tim tổn thương của tôi.

Tối đó tôi khóc hết nước mắt, với đủ thứ cảm giác. Nào là xấu hổ, cay đắng và cả hận thù. Tôi hận anh sỉ nhục tôi như người không biết tự trọng như vậy. Và vì nỗi hận thù này tôi đã tự nhủ với lòng sẽ làm anh phải hối hận.

tự trọng
Tôi cảm thấy hối hận vì những gì mình đã làm. Có lẽ tôi là kẻ thiếu lòng tự trọng thật. (Ảnh minh họa)

Ngày hôm sau tôi không đi làm, ở nhà buồn chán, tôi lên mạng tán gẫu và tình cờ gặp lại một người đàn ông từng trò chuyện rất lâu trước kia. Anh ta hỏi thăm tôi đôi ba câu, hẹn tôi đi cà phê. Đang chán nản nên tôi đồng ý. Chúng tôi đi uống cà phê, anh ta nói chuyện rất dí dỏm, dáng vẻ cũng tốt hơn tưởng tượng của tôi rất nhiều. Sau đó, anh ta gợi ý cho tôi tìm nơi yên tĩnh, riêng tư để tâm sự. Tôi không hiểu vì sao lúc đó bản thân lại đồng ý đi vào khách sạn với anh ta. Rồi chúng tôi lên giường với nhau. Tôi đã bị mất đời con gái trong một phút bồng bột như thế!

Sau hôm đó, anh ta liên tục gọi điện hẹn tôi gặp mặt. Nhưng tôi đều từ chối. Anh ta còn đến dưới công ty tôi để chờ tôi khiến tôi luôn phải trốn tránh. Tôi cảm thấy hối hận vì những gì mình đã làm. Có lẽ tôi là kẻ thiếu lòng tự trọng thật. Tôi yêu một người nhưng không được đáp lại. Chỉ vì muốn tìm cảm giác an ủi mà tôi buông thả bản thân để lên giường với người đàn ông mình không yêu. Nhưng mọi chuyện đã quá trễ. Tôi biết vượt qua chuyện này như thế nào đây?

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Chồng bắt ngủ đứng suốt đêm tân hôn

Tôi đang rất mệt mỏi, đau đớn sau một đêm trắng mất ngủ nhưng vẫn quyết định viết tâm sự này để hi vọng nhận được sự đồng cảm, chia sẻ của mọi người. Vì tôi không dám kể điều này với người thân, bạn bè vì xấu hổ, sợ họ buồn.

Những gì tôi tâm sự cùng mọi người dưới đây chắc sẽ khiến không ít người cảm thấy sốc và khó có thể tin được đó là câu chuyện có thật trên cuộc đời này.

Chồng hơn tôi đúng 1 giáp. Trước đây, chồng tôi đã có một đời vợ và 2 đứa con riêng. Anh cũng là sếp ở công ty nơi tôi đang làm việc.

Vì điều kiện gia đình quá khó khăn nên tốt nghiệp xong cấp 3, tôi xin đi làm công nhân công ty may mặc. Vốn thông minh, khéo léo và luôn cố gắng trong công việc nên sau nhiều năm cống hiến cho công ty, tôi được phân công lên làm chức tổ trưởng. Ở công ty tôi khi được làm chức vụ này sẽ đỡ vất vả và không phải lao động chân tay nữa. Công việc hàng ngày của tôi là quản lí, phân công công việc cho nhân viên cấp dưới.

So với chị em trong công ty, tôi thuộc loại có nhan sắc. Làn da bánh mật cộng thêm đôi mà lúm đồng tiền của tôi làm cho cánh đàn ông trong công ty mê mệt. Và tôi may mắn lọt vào mắt xanh của giám đốc xưởng. Vì có anh dẫn dắt, tạo cơ hội nên trong công việc của tôi gặp nhiều thuận lợi. Anh cũng không hề giấu diếm tình cảm đặc biệt mà anh dành cho tôi.

Chồng bắt ngủ đứng suốt đêm tân hôn | Tình yêu,Cuộc sống gia đình,Hạnh phúc,Cuộc sống vợ chồng,Đêm tân hôn
Tôi đã có một đêm tân hôn nhiều nước mắt

Tôi cũng rất quý anh nhưng vẫn cảm thấy ái ngại về chuyện quá khứ của anh. Một số chị đồng nghiệp làm lâu năm đã rót vào tai tôi những điều không hay về anh.

Họ nói rằng anh có thói gia trưởng, độc đoán, vũ phũ và quá nghiêm khắc, bảo thủ trong mọi chuyện. Người vợ trước hiền lành, cam chịu nhưng cũng chỉ nín nhịn được 5 năm rồi li hôn. Anh để việc nuôi dạy con cho vợ cũ và không hề chu cấp một đồng nào cho ba mẹ con kể từ ngày họ chia tay.

Thế nhưng, trong mắt tôi anh không đến nỗi quá tệ như lời bình phẩm của mọi người. Anh tuy có độc đoán, cứng nhắc nhưng tôi nghĩ chắc đó là do thói quen của những người làm sếp. Một ngày anh quản lí hàng trăm công nhân nên việc anh khó tính cũng là điều dễ hiểu. Có lẽ tình yêu đã khiến tôi mờ mắt. Tôi thấy anh là người đàn ông lí tưởng và phù hợp với tôi nhất.

Sau 2 năm chính thức công khai mối quan hệ thì anh ngỏ lời muốn cưới tôi làm vợ. Trước khi kết hôn anh nói với tôi: "Thà mất lòng trước, được lòng sau. Vợ chồng cũng cần phải rõ ràng, minh bạch. Tính anh ghét nhất sự giả dối. Anh ghét loại đàn bà cưỡi cổ chồng. Anh biết em là người phụ nữ của gia đình và luôn đặt chữ nhẫn lên đầu. Anh cần một người vợ ngoan, biết nghe lời. Thế là đủ. Anh hi vọng em làm được điều đó chứ?". Tôi ngoan ngoãn gật đầu và cùng anh chuẩn bị cho đám cưới.

Vì lấy vợ lần 2 nên chúng tôi quyết định không tổ chức rình rang và hạn chế khách mời. Nhưng đúng hôm đám cưới lại xẩy ra vài chuyện không như ý.

Lam - anh chàng người yêu hồi học cấp 3 của tôi là vị khách không mời mà tới. Tuy có phần bất ngờ, bối rối nhưng tôi vẫn cố gắng niềm nở đón khách để chồng không nghi ngờ. Tôi hi vọng anh không biết gì vì tôi chưa bao giờ kể với anh về những mối quan hệ trước đây của mình.

Thêm một sự cố nữa là chuyện đi thuê váy cưới. Ban đầu, anh và tôi đã thống nhất chọn được kiểu váy ưng ý, hợp túi tiền và đặt cọc trước. Thế nhưng, thợ trang điểm đã mang nhầm chiếc váy khác đến cho tôi. Giá thuê chiếc váy sau đắt hơn chiếc váy ban đầu chọn 500 nghìn đồng. Tôi mặc thử thấy vừa và cũng đẹp nên không bắt họ phải đổi váy nữa.

Sau khi xong xuôi mọi việc, đến tối đêm tân hôn anh bắt tôi ngồi vào ghế để nói chuyện. Anh bảo tôi là qua mặt anh khi mời người yêu cũ mà không hỏi ý kiến chồng. Anh đay nghiến: "Tôi tưởng cô ngoan ngoãn, hiền lành lắm. Ai dè cũng là hạng gái chẳng ra gì. Cô đã khiến tôi ê mặt, nhục nhã như thế nào trong đám cưới cô biết không? Cô tự ý đổi váy mà không thèm hỏi tôi lấy một câu. Cô cho mình cái quyền tự quyết định mọi việc từ khi nào thế hả? Đấy là tôi chưa kể đến việc phải bù thêm tiền cho chiếc váy cưới. Cô đúng là ném tiền qua cửa sổ".

Bản thân tôi chẳng thấy mình có lỗi nhưng để mọi chuyện êm xuôi tôi vẫn thành thật nói lời xin lỗi anh.

Sau một thôi một hồi phán xét, đe nẹt, quát mắng, dạy dỗ, lên lớp vợ thì anh phán một câu xanh rờn khiến tôi choáng váng: "Làm sai thì phải phạt. Xin lỗi thì ai chẳng làm được. Để nhớ lần sau không tái phạm thì tối nay cô không được phép lên giường ngủ. Cô phải ngủ đứng suốt đêm. Nể tình cô là vợ mới cưới nên tôi chỉ phạt cảnh cáo 1 đêm thôi đấy. Như thế là còn nhẹ tay lắm rồi. Nếu tái phạm nữa thì đừng trách tôi tàn nhẫn, nghiêm khắc".

Nói xong anh ta mặc kệ tôi với hai hàng nước mắt tuôn trào, dửng dưng mắc màn đi ngủ và không quên cảnh báo: "Nếu phạm luật thì còn bị phạt gấp 5 lần là thành 5 đêm ngủ đứng đấy. Tôi mà tỉnh giấc phát hiện cô không làm đúng thì cô coi chừng đấy" rồi lăn ra ngủ say như chết.

Đứng một mình trong căn phòng tối tăm, một nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy tôi. Tôi thấy chán chường người mà tôi vừa lấy làm chồng chưa trọn một ngày. Tôi hoang mang khi nghĩ đến chuỗi ngày sắp tới. Tôi sẽ phải làm sao đây? Chẳng nhẽ mới cưới 1 ngày đã li hôn? Tôi không đủ mạnh mẽ để làm điều đó? Xin hãy cho tôi lời khuyên!

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Sau đêm tân hôn, nghiện nuốt tinh trùng

Nghĩ đến cái chất dịch từ "cậu bé" mà ra, Quyên cảm thấy rùng mình. Nhưng rồi nuốt thử, Quyên thấy việc nuốt tinh trùng không khủng khiếp như đã nghĩ.

  Vậy là Quyên "gà" đã lên xe hoa. Ai từng tiếp xúc với cô cũng sẽ đều nhận xét nàng này "đúng là con gà". Cô cái gì cũng ngây ngây thơ thơ, và tự nhận mình dốt nhất khoản "yêu".
Từ bé tới lớn, cô chỉ biết học và học. Nhờ vẻ ngoài xinh xắn, ưa nhìn, nhỏ nhắn, cô được bao anh thèm thương trộm nhớ. Nhưng Quyên chẳng đáp lại.


Khi vừa tròn 25, thế nào mà cô lại "vập" ngay vào Tuấn, anh chàng điển trai lại nổi tiếng ba lăng nhăng nhất khóa trên.
Yêu nhau được mấy tháng, nàng lên xe hoa.
Với Tuấn, sau một thời gian "chinh chiến" chán chê, bây giờ anh chỉ ao ước cưới được em nào ngoan hiền, ngây thơ, dễ bảo. Và Quyên đáp ứng được yêu cầu này.
Đêm động phòng đáng nhớ xảy ra. Anh lấy làm hãnh diện khi Quyên trinh trắng ngơ ngác thật, gì cô cũng chẳng biết.
Mấy tư thế quan hệ mà anh gợi ý còn khiến cô khiếp sợ. Hôm sau, Tuấn mang về một tập DVD phim sex để "luyện" vợ.
Một phần do nhà có điều kiện, một phần đang học cao học, nên cô chưa đi làm. Vậy là cứ hết giờ học, cô nàng ngây thơ lại về nhà xem phim để… nâng cao trình độ.
Tuấn ngạc nhiên với vợ. Chỉ sau vài buổi học, nàng đã hoàn toàn khác.
Trái với vẻ khù khờ, bỏ cặp kính cận, khoác lên mình bộ đồ ngủ sexy, những đường cong trên cơ thể của nàng hiện ra sống động.
Rồi một lần, Tuấn như đang mơ khi nàng đề nghị được hôn "cậu bé" và uống tinh trùng của chồng.
Thực lòng, cô thấy việc này cũng ghê ghê nhưng vì xem phim thấy chuyện đó được khuyến khích. Chiều chồng, cô mới cố thử.
Nhưng không ngờ, sau khi nuốt, Quyên cảm thấy "nó" không quá kinh khủng như mình nghĩ.
Thấy chồng phấn khích, những lần sau, cô càng năng nổ đề nghị chồng cho mình "uống".
Đôi khi, Tuấn muốn thay đổi "hình thức", nhưng Quyên nhất nhất không chịu.
Cũng trong trường hợp vợ " nghiện " tinh trùng của chồng, anh Khoa chồng chị Huyền cũng dở khóc dở cười.
Cưới nhau được 2 năm có lẻ, do hợp nhau về tính cách, sở thích, hoàn cảnh sống nên họ chưa từng to tiếng với nhau dù chỉ một lời.
Duy chỉ có một chuyện làm anh Khoa chưa thực sự mãn nguyện. Tuy rất chiều chồng nhưng cô vợ kiên quyết không chạm vào "cậu bé", chứ đừng nói đến việc quan hệ bằng miệng.
Trong cả quãng thời gian làm vợ chồng, dù anh có gợi ý kiểu gì, Huyền cũng nằng nặc, không là không.
Thế rồi không hiểu sao một ngày, cô lại chủ động tiếp xúc với "cậu nhỏ" và đề nghịoral sex rồi cho cô uống tinh trùng của chồng.
Tim anh như nhảy ra ngoài vì sung sướng.
Rồi đêm nào cũng vậy, cô cứ đòi anh phải cho cô uống.
Một ngày, sau khi "làm theo yêu cầu", Khoa gặng hỏi, chị Huyền cười cười thẹn thùng tỉ tê: "Tinh dịch của nam giới là loại thuốc làm đẹp tự nhiên, chỉ cần uống đều đặn mỗi ngày, da sẽ vô cùng mịn màng."
Khoa thất vọng, hóa ra không phải nàng yêu chiều, thèm muốn gì mình mà nàng chỉ làm đẹp.
Những hôm tiếp theo, nàng cũng một câu đòi, hai câu giục về chuyện anh xuất tinh để nàng uống, Khoa lại ngán ngẩm "làm cho xong nhiệm vụ".
Uống tinh trùng có tốt cho sức khỏe?
Trả lời về vấn đề này, chuyên gia Đoàn Thúy Hương (Trung tâm tư vấn Tình yêu Tình dục thành phố Hà Nội) cho hay, tinh dịch của đàn ông đúng là có chứa chất protein, đường fructose, prostaglandin, vitamin C, đạm và một vài loại men, không có một thành phần nào độc hại.
Tinh dịch với tư cách là dịch tiết từ cơ thể nên không có hại cho sức khỏe, cũng không gây khó chịu về đường ruột, vì vậy nó có ích cho cơ thể con người.
Vì thế, trong quá trình ''yêu'', bạn có nuốt phải tinh trùng của chồng thì cũng không sao. Đàn ông thậm chí còn rất thích khi được bạn đời làm như vậy.
Họ quan niệm, khi được người bạn tình ân ái và chăm sóc kĩ lưỡng ''cậu nhỏ" thì điều đó chứng tỏ cô ấy phải rất yêu mình. Đó cũng là một cách để người đàn ông đánh giá tình yêu mà người phụ nữ dành cho mình.
Nếu người đàn ông không bị các bệnh lây truyền qua đường tình dục (STDs) thì việc nuốt tinh dịch của anh ấy cũng không phải là điều gì gây nguy hiểm.
Song, để dựa vào việc tinh dịch chứa protein mà kết luận tinh dịch làm trắng và mịn màng da thì chưa có cơ sở khoa học nào chứng minh. Tinh dịch của chàng không thể giúp bạn đẩy lui lại chứng sạm da do tuổi tác nên chẳng thể làm trắng da.